Trái tim cô nàng Song ngư luôn chứa đầy nỗi đa sầu, đa cảm nhưng luôn được bao bọc bằng nụ cười và vẻ ngoài thờ ơ, đôi khi có cả lạnh lùng. Nên anh đừng quá ngạc nhiên khi lúc nào đó, bỗng thấy nàng đỏ hoe mắt thút thít khóc chỉ vì một bộ phim cảm động hay nhìn thấy một chú cún đi lạc… Lúc này đây, anh chỉ cần vỗ về nàng bằng một cái chạm khẽ vào vai là nàng đã cảm động rồi. Nhưng điều này chỉ xảy ra khi anh là người đã nắm giữ trái tim nàng, còn tuyệt nhiên nàng sẽ không bao giờ khóc lóc hay lộ ra vẻ yếu đuối khi đứng trước anh đâu… Song Ngư là thế, nhạy cảm và mong manh lắm, dù ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh lạ thường…
Đánh dấu ngày đặc biệt
TRUYỆN NHÀ NGƯỜI TA
Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016
Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016
Gieo niềm tin vào cuộc sống
Có những nỗi đau tưởng như không bao giờ có thể nguôi ngoai. Có những vết thương lòng chỉ tạm lắng xuống mà không thể nào thôi xót xa. Có những giây phút chìm đắm trong bế tắc mà chúng ta quên rằng vẫn còn ánh sáng ở phía cuối đường hầm tăm tối. Vấn đề nằm ở thái độ, cách nhìn của chúng ta về cuộc sống. Sau mỗi thất bại luôn là một kinh nghiệm quý báu, sau mỗi nỗi đau là thêm một lần trải nghiệm để bạn trưởng thành hơn... Gieo niềm tin vào cuộc sống!
Kể chuyện nhà người ta
Lâu lâu màn hình lại lóe lên tin nhắn được gửi đến từ người cũ, dẫu mình đã xóa hẳn tên trong danh bạ mà một thời từng chèn kí hiệu trái tim sau đó, nhưng kí ức thì cứ lập lòe, cố giữ mãi mà chẳng thể nào dứt ra được. Thỉnh thoảng tin nhắn chỉ vỏn vẹn có dăm ba câu gửi đến, tự hỏi liệu cố ý hay vô tình, hay chỉ kiếm cớ lân lê hỏi thăm, nhưng tình đã cạn kiệt rồi, có vắt thì chỉ còn chút nghĩa. Đôi lúc thấy cổ mình cứ nghèn nghẹn, có phải mình đang mắc nợ người ta, hay mình đẩy người ta vào bể khổ, rồi kiếp sau mình có phải chịu tội không?
Nhiều lúc đi tận khuya khoắt mới về, thấy người cũ dặn dò thăm hỏi, rồi lại trách móc nặng nhẹ đôi điều, mừng cũng chẳng thể mừng, buồn cũng không tới nơi, chỉ lặng lẽ thở dài. Lúc ấy mới chột dạ nghĩ về người cũ.
Nhưng dẫu sao người cũ vẫn chỉ là người cũ, có vớt vát cũng chẳng được gì, chuyện tình cảm biết trách ai bây giờ, con tim này vẫn vấn vương trái tim kia, nhưng trái tim ấy đã trót trao nhịp đập cho ai mất rồi.
Người cũ chỉ còn là hoài niệm, tựa như làn khói mỏng buổi chiều tà, thoảng qua một cái rồi mất hút theo bóng tối, người ta nhắc về người cũ, hay đâu đó còn vương vấn về người cũ thì cũng chỉ còn là kí ức mơ hồ ấy mà thôi.
Có lúc đêm đêm người cũ len lỏi vào giấc mơ, có thể là chuyện xưa lắc xưa lơ tái hiện lại, cũng có lúc là chuyện mới toanh chưa gặp bao giờ, nhưng rồi tới sáng lại đâu vào đấy, những bước chân vội vã của cuộc sống cuốn người cũ về góc xa xăm nào đó mà chẳng tài nào nhớ nổi, người cũ bây giờ chỉ còn là ảo giác mỗi độ nửa đêm về.
Vậy nên, đừng gắng nhớ nhung những vụn vặt của kí ức, đừng lấp lửng với ngưỡng cửa quá khứ và tương lai, nếu yêu thì hãy cứ yêu, thương thì hãy cứ thương, cười đùa thì hãy cứ cười đùa.
Suy cho cùng, gặp nhau đã là cái duyên, đến được với nhau dù chỉ là vài tháng, vài năm cũng là cái số. Yêu, không hợp, không tìm được tiếng nói chung rồi chia tay, đi qua đời nhau âm thầm như chiếc bóng, âu cũng là có duyên mà không phận, có lẽ kiếp trước chỉ vướng bận với nhau đôi điều, kiếp này coi như đã trả, nếu có kiếp sau nữa, chưa chắc đã muốn gặp lại.
Nhắc về người cũ, cứ như nỗi buồn xa xăm nào đó, có chút luyến tiếc tuổi trẻ một thời, có chút thương cảm sự mơ mộng trong tranh một thời, có chút xót xa day dứt sự vô tâm một thời, có chút đắng cay khi cuộc sống cứ dần dà cuốn trôi đi người cũ.
Truyện nhà người ta. Nghĩ lại mình không biết bao giờ mới có người cũ để nhớ, để vấn vương.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


